Kết quả tìm kiếm cho "Nhà hát Múa rối Thăng Long"
Kết quả 1 - 12 trong khoảng 798
Dưới ánh đèn sân khấu lô tô, tiếng nhạc rộn ràng, nhiều phận người mưu sinh bằng câu hát. Đằng sau những đêm diễn là câu chuyện đời ít khi được nói thành lời.
Sáng đó, giàn mướp nở rực. Những bông hoa vàng tươi như nắng đọng lại, ong bướm bay rập rờn, nhẹ như những cái chớp mắt của trời. Mấy dây mướp rủ xuống, đong đưa theo gió, có trái dài, trái ngắn, trái còn non mơn mởn, trái đã bắt đầu già, sậm màu. Cái góc nhỏ xíu giữa phố thị bỗng dưng trở nên hiền lành, yên ả, như một mảnh quê bị ai đó bỏ quên rồi tự mọc lên.
Để mang cho đời vị ngọt thanh mát, trái dừa phải trải qua hành trình dài, từ vườn dừa trĩu quả ở các tỉnh miền Tây, những chuyến xuồng lướt qua chòng chành sóng nước, đến góc phố nhộn nhịp. Mỗi trái dừa là một lát cắt của đời sống, dường như có vị mặn của mồ hôi, có vị chát của lo toan, rồi mới đọng lại chút ngọt lành nơi đầu lưỡi.
Phố cổ Đồng Văn những đêm vào hội luôn rực rỡ và náo nhiệt. Giữa ánh lửa trại bập bùng, tiếng khèn Mông rộn ràng hòa cùng những điệu nhảy vui nhộn, có một chàng trai với nụ cười hiền hậu luôn tỏa ra năng lượng tích cực, là tâm điểm của mọi ánh nhìn. Anh nhảy không chỉ để chung vui cùng du khách, mà nhảy bằng tất cả niềm tự hào dân tộc, bằng khát khao mang hơi thở văn hóa của miền đá Đồng Văn quảng bá với bạn bè quốc tế. Người nghệ sỹ không chuyên ấy là Sùng Mạnh Hùng, cán bộ Trung tâm Dịch vụ công xã Đồng Văn.
Xuất khẩu gạo tăng về sản lượng nhưng giá lại giảm sâu, đẩy lợi nhuận của nông dân xuống thấp. Nghịch lý này không chỉ phản ánh biến động thị trường, mà còn cho thấy điểm nghẽn trong chuỗi giá trị lúa gạo, đòi hỏi phải tái cơ cấu và gia tăng giá trị. Thị trường phục hồi.
Trong khi doanh nghiệp phải nhập khẩu nguyên liệu với giá cao thì ngay tại thủ phủ điều Việt Nam, nông dân vẫn chịu cảnh bấp bênh.
Tôi nhớ mỗi chiều tan học vội đạp xe về, đã thấy ông nội ngồi ở cửa bếp với rổ khoai luộc vừa hết nóng, chỉ còn âm ấm. Đói bụng, tôi sà ngay vào ăn ngon lành. Thỉnh thoảng, có khi vì vội vàng mà ăn phải miếng bị hà, đắng ngắt.
Tại cánh rừng thốt nốt xã An Cư, có một mô hình du lịch cộng đồng vừa đi vào hoạt động đã thu hút nhiều du khách đến trải nghiệm.
Tháng ba, đồng xa chấp chới ruộng lúa xanh mơn mởn đang nghiêng mình theo gió. Trên con đường nhỏ, hàng bông ô môi khoe sắc rực rỡ chào đón người lữ thứ trở về với đồng quê dung dị, mang bao hoài niệm một thời.
Ở Tây Nguyên, mùa Xuân mang dáng dấp rất đặc biệt. Người dân gọi đó là mùa “ning nơng”, mùa “ăn năm uống tháng”..., thường bắt đầu từ cuối tháng 11 năm trước và kéo dài đến tận tháng 3, tháng 4 năm sau.
Từ tháng 4/2026, Huế bắt đầu thí điểm tuyến du lịch thuyền điện trên hệ thống sông Ngự Hà-Đông Ba. Những con sông đào từng phục vụ cung đình triều Nguyễn xưa, giờ đây trở thành không gian trải nghiệm độc đáo giữa lòng đô thị di sản.
Mỗi khi đi ngang qua một cánh đồng lúa đang vào mùa gặt, tôi thường dừng lại lâu. Màu vàng của lúa chín, mùi rơm rạ phảng phất trong gió và tiếng máy gặt vang lên từ xa khiến tôi nhớ về những năm tháng tuổi thơ ở vùng U Minh Thượng - nơi tôi đã lớn lên cùng những mùa lúa nối tiếp nhau.